Hôm nay nghe thấy mọi người nói nhiều tới nắng nóng và việc lắp điều hoà như một giải pháp bắt buộc nên tôi cũng bị cuốn vào. Chợt nhớ điều hoà nhà tôi đã hỏng 2 năm nay và chưa thèm sửa chữa, ấy vậy mà 2 bố con vẫn kinh qua được nhiều đợt nắng nóng.

Đời sống, mức sống ngày một nâng cao khiến cho việc lắp thêm 1 chiếc điều hoà không còn là một trở ngại đối với nhiều gia đình. Bỗng thấy, giờ này mà ai đó không chịu dùng điều hoà thì mới là lạ đời. Cá nhân tôi thấy điều hoà quả thực dễ chịu và cần thiết, nhưng không đến mức “phải có”.

Sự thoải mái khi được ở trong phòng điều hoà dần biến chúng ta trở thành phụ thuộc chiếc máy. Hệ quả là nhiều người mang tâm lý ngại các hoạt động ngoài môi trường tự nhiên; đơn giản bởi, có tự nhiên nào lại thoải mái hơn ngồi điều hoà mát rượt xem tivi, lướt Tiktok?

Hôm nay khi ngồi trên công ty tôi nghe được câu chuyện của người chị đồng nghiệp than vãn về đứa con lười biếng của chị, chỉ thích nằm điều hoà chơi game, không chịu ra ngoài, giờ thể dục nào trên lớp cũng trở thành vấn đề của giáo viên vì con không chịu chạy bởi với con “chạy mệt lắm, con chỉ muốn vào lớp ngồi điều hoà thôi!”.

Tôi biết mình là người máu nóng, chịu nóng giỏi, chịu lạnh yếu nên khi so sánh việc bản thân không dùng điều hoà với sự phụ thuộc vào điều hoà của nhiều người sẽ mang tính chất chủ quan. Nhưng, quả thực tôi từng có khoảng thời gian nhốt mình trong phòng kín điều hoà mà không ló mặt ra một phút cả ngày trời. Thân tôi khô héo, cơ thể trì trệ bởi thiếu các buổi tập ngoài trời. Hãy thử tưởng tượng chiếc điều hoà làm gì với cơ thể bạn khi nó có thể làm khô một bộ quần áo ướt đặt trong phòng chỉ trong vài giờ đồng hồ?

Mà khi đã ở trong điều hoà lâu, người dùng sẽ đối mặt nguy cơ sốc nhiệt khi bước ra ngoài trời nắng. Đã có không ít trường hợp như vậy xảy ra rồi. Có những người thậm chí đã phải bỏ mạng đáng tiếc.

Vậy làm sao để có thể hạn chế các rủi ro cũng như sự phụ thuộc vào điều hoà?

Theo trải nghiệm cá nhân tôi thì vững vàng quan điểm “Không điều hoà, không vấn đề”. Tôi còn nhớ những năm đầu cấp 2, gia đình chịu cảnh nắng nóng cực độ bởi nhà ở giữa cánh đồng vắng không một bóng râm, lại nợp ngói pro-ximang vô cùng bức bối. Mỗi dịp nghỉ hè tôi luôn trong tâm thế rằng sẽ trốn bố mẹ để cùng anh em đồng bọn xuống vườn quả của ông nội chơi tránh nóng. Những hôm không qua mắt được bố mẹ thì tôi đành ngủ ngoan dưới cái nóng lên tới 40 độ như vậy, bật quạt, nằm chiếu trúc mà mồ hôi, mồ kê nhễ nhại khắp người. Chẳng thể hiểu sao mình còn có thể ngủ được. Nói vậy để thấy rằng, cơ thể con người mang nhiều giới hạn tiềm ẩn, giúp chúng ta thích nghi. Việc dùng điều hoà quá độ sẽ vô tình hạn chế việc ta đẩy giới hạn của mình lên.

Đối phó với nắng nóng mà không cần điều hòa

Người Việt ta có câu “Cái khó ló cái khôn”. Không có điều hòa, chúng ta, hóa ra, lại thêm sáng tạo với nhiều cách thức tránh nóng.

Nhà tôi hồi đó là một cái lò bát quái, ngoại trừ phòng toilet lát đá hoa. Mẹ tôi là người kĩ tính, sạch sẽ nên chẳng bao giờ phải lo phòng vệ sinh ám mùi khó chịu, và cứ thế, mẹ chỉ cần dội nước lênh láng lên sàn, và nằm ngủ. Thế mà mùa hè nào cũng kênh qua được bằng cái chiêu thức cũ rích ấy.

Nhưng gia đình tôi có cái thói quen là tối thì phải ngủ giường chứ không chịu nằm đất. Nên gia chủ lại phải nghĩ thêm kế tránh nóng. Với chiếc tủ lạnh đầy đá ở ngăn trên, bố mẹ đặt chúng vào chậu con để trước quạt, cho nó phả vào giường ngủ. Vậy là cái nóng cũng bị xua tan.

Khu tôi sống là một vùng nông thôn với người dân chăm chút làm lụng, mọi người có thể đi làm vào bất cứ khung giờ nào, mặc nắng nóng. Thì ra, họ có nhiều bí quyết.

Bác tôi lúc nào ra vườn cũng phủ một chiếc khăn mặt ướt lên đầu rủ qua tai, rồi đội mũ cối lại. Các cô, các bác gái thì ít khi dùng cách này bởi tóc dài đội thêm cái khăn dưới nón thì vướng víu và bê bết. Do vậy, phụ nữ chỉ trông chờ vào những chai nước lọc đóng đá, hay cứ giữa chiều thì lại đạp xe đi mua nước bát bảo mà uống. Nhắc lại mới nhớ, khi lớn lên rồi, tôi ít khi nào được thưởng thức món nước bát bảo khoái khẩu.

Đến bây giờ, tôi được ngồi điều hòa văn phòng từ sáng tới tối sướng rên, họa hoằn lắm mới phơi mặt ngoài trời nắng nóng để thấy khổ, bỗng lại nhớ tới ngày xưa thiếu thốn. Thì ra, ta đã vượt qua như thế…

Bài viết nổi bậtXem thêm

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

DMCA.com Protection Status